Nếu thời gian không trôi qua

By Đinh Lăng

Thơ ĐINH LĂNG

Điều gì sẽ xảy ra...

Nếu thời gian không trôi qua?

Những chàng trai sẽ trở nên lười biếng

Vì sinh khí tràn trề trên cơ thể đôi mươi

Những cô gái sẽ chẳng cần trang điểm

Bởi ai cũng tươi xinh như thế đến trọn đời

 

Thế giới mãi mãi có sáu tỉ người

Để những em bé khát khao thành người lớn

Những đôi lứa yêu nhau trong giận hờn...

Những cụ già sẽ buồn với nỗi cô đơn

Và những kỳ quan không trở thành phế tích!

Sẽ chỉ là những lâu đài tưởng tượng

Sẽ chỉ là những hang động hoang vu

Những ước mơ không trở thành hiện thực

Những khuyết điểm không có thời gian khắc phục

Thế gian sẽ vắng đi những ngày tất bật

Loài người sẽ không biết thế nào là hạnh phúc.

 

Nhưng mà thời gian cứ trôi qua

trôi về vô tận

Để mỗi người biết sống trong hy vọng

Biết yêu thương và biết cả thứ tha

Sẽ thật buồn...

nếu thời gian không trôi qua!

More...

Không thể

By Đinh Lăng

                                              KHÔNG THỂ

                                                     Thơ ĐINH LĂNG

                               Ta giấu vào đêm ngôn từ lộng lẫy

                               Ta giấu vào đêm một lần vụng dại

                               Ta giấu vào đêm nụ hôn nồng cháy

 

                              Ta giấu vào đêm một dạ tiệc buồn

                              Ta giấu vào đêm ước mơ đại ngàn

                              Ta giấu vào đêm những tiện ti ích kỷ 

 

                              Ta giấu vào đêm nỗi nhọc nhằn thân phận

                              Ta giấu vào đêm ánh mắt yêu thương

                              Ta giấu vào đêm những ganh ghét tầm thường

 

                              Ta giấu vào đêm những khao khát nhân gian

                              Ta giấu vào đêm những ánh nắng vàng

                              Ta giấu vào đêm nỗi buồn thế sự                  

 

                              Nhưng …!

                              Đêm không thể giấu ta

                              trong cuộc đời này !



 

More...

Khúc biển

By Đinh Lăng

Thơ ĐINH LĂNG

Mênh mang một miền sóng vỗ

Hồn men gành đá chông chênh

Gót chân chạm vào nỗi nhớ

Ta về chẳng thể nào quên

 

Ta về gọi thùy dương xanh

Mắt ai ngấn từng giọt nhớ

Lông chông phập phồng hơi thở

Từng chiều triều xuống triều lên...

 

Thùy dương xanh màu cỏ non

Xôn xao đường về ngõ nhỏ

Ta chuốt hồn ta say mèm

Nhận dấu chân mình bỡ ngỡ

 

Thùy dương vẫn còn sóng vỗ

Vẫn còn những gót chân in

Khơi xa vọng về câu hát

Một mình ngồi đợi niềm tin!

 

More...

Lạ lắm Pleiku

By Đinh Lăng

Thơ LÊ BẠT SƠN

Lạ lùng em lạ lùng phố núi!

Chưa cạn ban mai đã chếnh choáng men chiều

Đêm liêu xiêu phố say như thể

“Em Pleiku một thuở môi hồng”[1]

 

Dọc ngang con đường ngày xưa chưa phố

Bụi đỏ rưng rưng khóe mắt học trò

Con dốc nhỏ ngược lên đồi gió

Mùa hạ về đâu? Cánh phượng chơi … vơi!

 

Em ru tôi ta ru lại một thời

Nụ hôn tình đầu thơm như giọt đắng

Kim Liên Hoàng Lan[2] bao đời trầm mặc

Chắt lọc từ bazan “chút nhớ chút thương”[3]

 

Em ru tôi một buổi sớm mờ sương

Biển Hồ lung linh vầng trăng con gái

Amí bảo thương hoa dã quỳ vụng dại

Nghiêng bếp lửa về giấc ngủ nhẹ trôi

 

Em ru tôi đêm cao nguyên mở hội

Rộn rã cồng chiêng thao thức đại ngàn

Hồn Sêsan lắng trong hồn ché rượu

Khoan nhặt tiếng xoan điệu múa xập xòe

 

Sóng sánh nụ cười mắt em mắt phố

Uống tự ngàn xưa say đến bao giờ?

Bồng bềnh câu thơ chơ vơ câu hát

Em Pleiku một thuở môi hồng…

Pleiku 3/2011


 

[1] Ý thơ Vũ Hữu Định

[2] Những quán cà phê nổi
tiếng từ lâu đời của Pleiku

[3] Ý thơ Vũ Hữu Định





More...

Đôi khi

By Đinh Lăng

                                                    ĐÔI KHI

                                                                 Thơ ĐINH LĂNG
                                           

                                            Đôi khi chỉ một lời nói

                                            Nhẹ nhàng len lỏi niềm tin

                                            Đôi khi một ánh mắt nhìn

                                            Nghe hồn mình xao xuyến lạ!

 

                                            Đôi khi thoáng qua rất khẽ

                                            Ngỡ chừng tri kỷ trăm năm

                                            Đôi khi chỉ một bước chân

                                            Nhen lên nhiều tia hy vọng

                                            Lặng nhìn cánh buồm lướt sóng

                                            Về trong tâm tưởng ý thơ

                                            Chỉ một niềm vui bất ngờ

                                            Tháng năm dường như trở lại

 

                                            Đôi khi ta ngồi và đợi

                                            Một điều kỳ diệu mong manh

                                            Lặng buồn ngắm nhìn sợi khói

                                            Bóng người vừa lướt qua nhanh

 

                                            Đôi khi lòng mình khô cứng

                                            Đôi khi òa vỡ niềm vui

                                            Đôi khi lòng mình tự hỏi

                                            Và đôi khi... tự trả lời!



 

More...

Biển không anh

By Đinh Lăng

                                    BIỂN KHÔNG ANH

                                                    ĐINH LĂNG

                             Biển không anh biển đâu còn là biển

                             Những con sóng bạc đầu thương nhớ hoàng hôn

                             Tìm sóng vỗ em tìm về kỷ niệm

                             Biển không anh con sóng mãi buồn!


                             Chợt muốn khóc biết lòng không thể khóc

                             Giọt nước mắt khô theo anh cuối chân trời

                             Biển thao thức như em từng thao thức

                             Biển không anh khao khát cánh buồm...

 

                              Nỗi đau dịu êm dài đêm huyền thoại

                              Anh xa rồi em và biển về đâu

                             Bến bờ xưa trăng mấy mùa cổ tích

                             Biển không anh đêm trắng mái đầu.



 

More...

Thơ viết lúc nửa đêm

By Đinh Lăng

Sẽ có lúc ta gục đầu lên vầng trăng khóc như đứa trẻ

để biết vị mặn của cuộc đời truân chuyên

Sẽ có lúc ta ngồi và đếm tuổi

để biết chôn những tị hiềm vào giấc ngủ lãng quên.

Sẽ có lúc ta ngồi nhìn vào bóng đêm

để tìm ánh sáng…

 

Như ngọn gió hoang ta dong ruổi trên đường

Ta lầm lỡ và ta hối tiếc

Những lúc như thế ta muốn trở về bên em

Nghe mùi thơm của tóc nghe hơi ấm bàn tay

Nghe những dỗi hờn nghe những đắng cay

Nghe trái tim nói lời chân thật

Nghe những niềm đau hằn sâu khóe mắt…!

 

Như con sóng ngoài khơi ta miệt mài tất bật

Nhưng chuyện cuộc đời có ý nghĩa gì đâu

Những lúc như thế ta muốn trở về căn nhà bé nhỏ

nuôi ước mơ rất đỗi bình thường

Để nghe nụ cười ngây thơ giọng nói bi bô

và gương mặt thiên thần dạy ta phục thiện

 

Rồi có lúc nửa đêm ta thức dậy

Nghe mênh mông yên lặng lạ thường

Chợt hiểu ra rằng thân phận là hữu hạn

Giữa vô cùng ánh mắt yêu thương

 

More...

Bốn câu mùa xuân

By Đinh Lăng

Thơ ĐINH LĂNG

Thuý Kiều từ gặp Tố Như

Mười lăm năm vẫn chưa hư nàng Kiều

Vàng thau lẫn lộn dập dìu

Từ trong tro bụi nhặt nhiều mầm xuân.

 

x x x

Về đâu cát bụi đá vàng

Ngàn xanh vọng mãi tiếng đàn Trương Chi

Mái chèo khua mối tình si

Trăng vô thức khóc ướt mi hồng trần !

 

 

x x x

 

Mối tình chi hỡi Huyền Trân

Lênh đênh sóng biển nợ nần phù du…

Thôi về ru khúc thiên thu

Nhìn thiên niên kỷ bụi mù mù bay…!

 

 

More...

Hoang tưởng mùa Đông

By Đinh Lăng

Thơ ĐINH LĂNG

Mùa đông

Em có nhận ra không

Cánh sẻ nâu bay về một phương trời khác

Cây bàng trước hiên một thời xanh biếc

Chiều nay lá đổ thật nhiều ...

 

Ta lại nâng cây đàn bao ngày rong rêu

Nghe âm xưa dội về phản trắc

Chiếc hôn lần đầu rất thật

Làm sao có thể đi tìm!

 

Làm sao có thể quên em

Cây bàng vẫn thức hằng đêm

Cánh sẻ nâu ơi !

Ta thương nhớ kiếm tìm !

More...

Thời mở đất

By Đinh Lăng

Với quê hương ...

Xin cám ơn tiền nhân một thời mở đất

Tiếng ngựa hí quân reo vang vọng đến bây giờ

Những hào kiệt ra đi từ chân đất

Vung giáo san thành múa kiếm đề thơ…

 

Bao gian truân một thời mở đất

Khát vọng ấm no dồn những bước chân

Luỹ cao hào sâu đạp bằng chướng ngại

Nào có sá chi danh vọng với công thần

 

Bia đá sử xanh nghìn thu lồng lộng

Yên ngựa câu thơ vạn thuở chẳng mờ

Bao máu xương hoà cùng sông núi

Ươm mầm xanh và những ước mơ

 

Mở trang sách xưa uống nước nguồn huyền thoại

Ta lớn lên cùng năm tháng yên bình

Mắt trẻ thơ trong veo như hạt ngọc

Đã qua rồi khói lửa chiến chinh… !

 

Ta muốn đọc câu thơ trên đỉnh cao mây phủ

Muốn tắm mình giữa dòng nước Văn Phong

Thăm mộ người xưa mà nôn nao giấc ngủ

Đêm nghe sóng vỗ bờ thao thức với dòng sông

 

Ta đi qua những phố thị đồng xanh

Thầm gọi Phú Yên Tuy Hoà Đà Rằng Đà Diễn…

Những tên núi tên sông rừng vàng bạc biển

Là khát khao hoà bình nhân hậu thuỷ chung.

 

Ta lớn lên nhờ nước những dòng sông

Nhờ phù sa những cánh đồng màu mỡ

Hơi thở sinh tồn là điệu bài chòi chắt lọc từ

buồn – vui – gian khổ

Giọt máu hồng ấm mãi tình thương

Ta lớn lên trên mảnh đất ngàn năm

Đêm mất ngủ vì một tiếng đàn âm vang lời của núi

Chóp Chài Đá Bia Núi Sầm … gió thổi

Một thuở đã xa vọng mãi đến bây giờ.

 

Một thuở hào hùng cho ta ước mơ

Để biết yêu thương và mỉm cười trong cay đắng

Những dấu chân đi qua viết nên bài ca cuộc sống

Cho ta biết yêu thương ngày mới bắt đầu !

Tuy Hoà ngày 02/01/2002.

More...